Chân dung Alisson Becker - Bước Qua Giông Bão

Logo nhacai.fun

Mới nhất:

Đang tải...

Chân dung Alisson Becker - Bước Qua Giông Bão

Hệ thống NHACAI.FUNAlisson Becker có những chia sẻ xúc động về người cha trước đó đã qua đời . bắt đầu từ những ký ức tuổi thơ chơi bóng dựa trên cha, sang nỗi đau mất mát, anh tìm thấy sức mạnh bắt đầu từ gia đình với Môn thể thao vua hòng tiếp tục hành trình của mình.

Dây đỏ

Alisson Becker và đồng đội ăn mừng bàn thắng để đời của thủ môn người Brazil.
Alisson Becker lẫn cả đồng đội ăn mừng Pha lập công hòng đời của Người gác đền người Brazil.

Alisson Becker
Ngày 29 tháng 4 năm 2025

Tôi có hình ảnh về cha tôi thời điểm ông còn trẻ. Cảm giác này sâu sắc cao hơn là một ký ức. Ký ức đôi ngay khi mơ hồ, bạn biết đấy? song cái này chắc chắn khác. Nó sống động, ấm áp. Giống như một giấc mơ.

Tôi nghĩ thời điểm đó mình khoảng 3 tuổi, tôi bắt đầu chơi bóng trong phòng khách kết hợp cùng với anh trai Muriel. Anh ấy 8 tuổi, cùng với tôi từng theo anh ấy đi khắp mọi nơi. Mọi người hay nói chuyện là tôi như thực sự là cái đuôi của anh ấy.

Gia đình của Alisson cùng bố mẹ và anh chị.
Gia đình của Alisson đi đôi bố mẹ lẫn anh chị.

Cha tôi mới trở về tiếp nối một ngày dài giúp việc, với ông nằm ngả lưng trên ghế Sofa. Bạn biết không, cha tôi hay nằm thế tiếp nối một ngày dài, giống như ông nặng tới 400 pound vậy. “Ahhhhhhhh… Cha mệt mỏi quá”

Ở Brazil, chính là một kiểu dáng đặc trưng. Ông hòng gối dưới đầu kèm theo tay phải tất yếu buông thõng xuống dưới ghế.

Tôi với anh trai chạy vào phòng, bắt đầu lắc ông.

“Cha! Dậy đi!!!”

Ông phản đối một lúc, tiếp theo lăn kể từ ghế xuống sàn.

“Cha tới đây!!!!”

Rồi cha tôi lăn thẳng dưới ghế. Ông biến mất. Chỉ còn thấy hai cánh tay to đùng vươn ra kể từ bóng tối, vẫy loạn xạ.

“Chắc chắn không Phát nổ được hôm nay. Ta được xem là Taffarel!”

Đó chính là World Cup. Chiếc thảm được xem là sân cỏ của chúng tôi. Khoảng trống dưới ghế vốn là khung thành. Đôi tay lớn của cha tôi được xem là Taffarel.

Anh trai tôi thực sự là Rivaldo, Bebeto, Ronaldo, Dunga...

Tôi phải giúp bất kỳ ai anh ấy không chọn. (Số phận của những người tạo em.)

Cảnh tượng sống động sang nỗi tôi dường như cảm nhận được nó. Tôi ngửi thấy chiếc ghế sofa. Ngửi thấy mùi cơm mẹ tôi trong quá trình nấu. Ngửi thấy mùi quần áo của cha tôi.

Tôi có thể thấy đôi tay to của ông vẫy qua lại, cố gắng cứu một quả Kèo 11m trong trận chung kết Giải thế giới. Thỉnh thoảng, ông lại còn thò đầu ra xuất phát từ dưới ghế lẫn làm mặt hề. Anh trai tôi với tôi cười như điên.

Tôi có thể vẫn cứ nhắm mắt mà vẫn đang thấy nó... tôi có thể cảm nhận nó, như thể chỉ mới vừa hôm qua.

Khi tôi nhận được cuộc gọi báo cha tôi mất, tôi bước vào ở xa nhà, cách xa cả một đại dương. Tôi bước vào ở Liverpool, vào lúc đó thực sự là giữa mùa giải 2020-2021. Ông qua đời một cách đột ngột. Cú sốc quá lớn đối cùng tôi. Mẹ tôi gọi sang và nói cụ thể là đó được xem là một tai nạn hễ cha tôi đã mất vì chết đuối ở hồ gần nhà. Điều tôi nhớ thực sự là tôi cảm thấy rất lạc lõng lẫn cả trống trống. Đó không thể được xem là sự thật, một người như cha tôi không thể mất được. Ông chính là người đàn ông thật sự, như người ta tiếp tục thường nói. Ông mạnh mẽ vô cùng.

Gia đình Alisson có truyền thống với vị trí thủ môn.
Gia đình Alisson có truyền thống dựa trên vị trí Chốt chặn cuối cùng.

Tôi luôn luôn nghe kể về những câu chuyện về ông vào lúc còn nhỏ, ông cũng chính từng giúp Người gác đền. Có lẽ điều đó vốn đã có trong máu của chúng tôi. Trên sân bóng, người ta nói ông không hề sợ hãi. Ông sẵn sàng lao ra lẫn đón bóng ngay phía trước mũi giày của các Chân sút chủ lực.

“Cha của con, ông ấy điên lắm,” những người bạn của ông thường xuyên nói bằng tôi.

Tôi nghĩ đó chỉ được xem là một câu chuyện mà thôi. tuy nhiên mà ấy là sự thật, với nó có ý nghĩa vượt ra ngoài Môn thể thao vua.

Trên sân cỏ hay ngoài đời, ông thực sự là một người đàn ông hoàn hảo. Mọi thứ ông làm, khi nào còn là “gia đình chính là trên hết”. luôn luôn luôn vốn là như vậy.

Khi ông mất, tôi dường như gục ngã. Tôi thậm chí không thể suy nghĩ gì về Túc cầu. Tôi phải liên tục tự nhắc mình là mình tiếp tục còn hiện đang chơi bóng, cùng với đang chiến đấu cho Top 4. Mọi thứ càng phức tạp hơn, nguyên nhân do lúc đó bước vào là giữa đại dịch COVID 19, lẫn cả việc hòng về nhà chính là cả một cơn ác mộng. Vợ tôi hiện đang mang thai đứa con thứ ba, COVID lại còn bùng phát trở một lần nữa ở Brazil. Bác sĩ của cô ấy nói chuyện là việc đi lại còn sẽ rất nguy hiểm, vì thế cô ấy phải ở một lần nữa Liverpool song hành với các con. Điều đó thật sự rất buồn dựa trên cô ấy, bởi lẽ cô ấy thương cha tôi rất nhiều. Chúng tôi hay đùa chuyện là cha tôi dường như dành tình cảm cho con dâu nhiều vượt trội cả tôi nếu như chúng tôi có một chút bất Chia điểm tiền mặt ông, ông mãi nói, "Cha nghĩ Natália nói đúng."

Cha tôi dường như coi cô ấy như con đẻ vậy.

Tôi chuẩn bị phải bay về Brazil một mình.

Tôi chẳng nhớ rõ những ngày kể từ khi đó. Điều tôi nhớ được xem là những bó hoa chia buồn gửi tới từ Virgil, Andy, Fabinho, Firmino, Thiago... tất cả những người đồng đội của tôi. Mọi người gửi hoa với những lời chia buồn. Không chỉ bắt đầu từ đồng đội, mà ngay cả Pep Guardiola lẫn cả Carlo Ancelotti vốn cũng gửi thư chia buồn. Điều đó thật sự tạo điều kiện cho tôi cảm động. Cứ mỗi 10 phút lại còn có người giao hoa đến.

Những hành động như vậy có ý nghĩa rất lớn đối dựa trên tôi, đặc biệt dựa trên nỗi buồn mà tôi hiện đang mang vào lúc đó. ấy là lời nhắc nhở là ngay cả những đối thủ trên sân bóng, sau khi khi thi đấu cũng chính chỉ chính là con người mà thôi.

Tôi chuẩn bị không bao giờ quên ngay khi Jürgen từng gọi cho tôi, tôi cảm thấy rất có lỗi ngay khi bỏ lỡ buổi tập, tại vì Liverpool trong quá trình ở ngoài Top 4, lẫn cả mọi điểm số đều rất quý giá. mặc dù vậy Jürgen bảo tôi hãy cứ nghỉ ngơi sang khi nào tôi sẵn sàng.

Tôi nói, “Vâng, nhưng, nhưng…”

Ông ấy nói, “Không, không. Đừng lo lắng về bất cứ thứ gì.”

Jürgen cũng chính mất cha vào tầm tuổi tôi, dẫn đến ông hiểu nỗi đau của tôi áp đảo ai hết. Ông ấy không chỉ chính là Chiến lược gia, mà còn chính là người cha thứ hai của tôi. Tôi nghĩ mọi người đều thấy vậy, bắt đầu từ khi  ông ấy chạy như điên xuất phát từ giữa sân cốt để ôm tôi ngay khi Origi Nổ súng vào lưới Everton. Tôi thi thoảng xem tiếp tục đoạn clip đó lẫn mỉm cười. mặc dù vậy có rất nhiều khoảnh khắc mà các bạn không thấy, thời điểm cả đội ngồi trên xe buýt hậu những chuyến giúp khách cùng với cùng uống bia, giống như những ngườii Đức với Brazil thật sự.

Klopp như người cha thứ hai của Alisson.
Klopp như người cha thứ hai của Alisson.

Jürgen cho phép tôi có thời gian hòng tang, với không phải Thuyền trưởng nào lại còn hiểu với cảm thông như ông ấy. Đó đồng thời cũng là cách mà CLB đối cùng tôi. Đây thật sự chính là một nơi đặc biệt. Các Chiến binh lại còn khác biệt. Ray Haughan, người quản lí đội khi đó, nhắn tin cho tôi lẫn cả nói tin rằng cả đội từng quyết định kết hợp cùng nhau chi trả cho một chuyến bay riêng hòng tôi có thể về dự tang mà không cần phải lo lắng về điều gì. dẫu vậy điều đó thời điểm ấy chính là không thể, bởi lẽ lúc đó tôi sắp phải cách ly ở khách sạn 14 ngày ngay khi quay trở tiếp tục từ Brazil. Nghĩ về việc mắc kẹt một mình trong 2 tuần hậu khi trở về xuất phát từ tang lễ thật sự rất khó khăn, tuy nhiên điều tệ nhất được xem là vợ tôi chuẩn bị phải ở một mình trong suốt thời gian đó. Cô ấy chuẩn bị sắp sang giai đoạn cuối của thai kì, lẫn bất cứ điều gì có thể xảy ra.

Tôi vốn đã gọi cho mẹ kèm theo anh trai, giải thích tình huống, lẫn đó được xem là cuộc gọi điện thoại đau đớn nhất trong đời tôi. Chúng tôi từng khóc rất nhiều, tuy nhiên cuối song hành tôi vốn đã quyết định là cha tôi muốn tôi ở một lần nữa với các con với chăm sóc vợ tôi, bất luận khó khăn sang đâu. ấy là cái cách ông sống cùng với là cách thích hợp nhất nhằm tôi nhớ về ông.

Mỗi lần tôi có Cửa sáng ôm ông, tôi đều làm. Mỗi lần tôi có Tỉ lệ ăn nói tôi yêu ông, tôi đều nói. Tôi dường như trước đó đã nói hết dựa trên ông. Cha tôi biết điều đó.

Dù vậy, tôi chưa bao giờ cảm thấy xa nhà như thời điểm này.

Alisson và bố mẹ.
Alisson với bố mẹ.

Chúng tôi phải dự tang lễ qua FaceTime. Anh trai tôi giữ điện thoại suốt cả buổi lễ, lẫn tôi vốn đã có thể cầu nguyện cùng với khóc đi kèm mẹ tôi, với thậm chí nói lời xuất phát từ biệt cuối bằng cha tôi. Vào khoảnh khắc đó, cho dù có kỳ lạ, tôi dường như quên cụ thể là mình chỉ thấy ông qua màn ảnh. Tất cả những ký ức cùng tình yêu thương vượt qua khoảng cách, lẫn dường như tôi trong quá trình nói chuyện dựa trên cha trong cõi vĩnh hằng.

Điều đúng là, tôi không còn gì nhằm nói thông qua ông. Chúng tôi vốn đã nói cùng nhau hết tất cả. Điều duy nhất tôi còn một lần nữa để nói thực sự là câu, “Cảm ơn.”

Không chỉ chính bởi ông ấy thực sự là cha, mà ông ấy còn thực sự là một người bạn đối thông qua tôi.

Nếu không có các đồng đội với CLB, tôi dự kiến sẽ không thể đối mặt thông qua quãng thời gian đó. vào lúc tôi quay tiếp tục tập luyện vài ngày sau khi tang lễ, thỉnh thoảng tôi tiếp tục nghĩ về ông ấy. Tôi không thể cầm lòng được. Tôi chuẩn bị nhớ về hình ảnh ông đứng bên sân bóng vào lúc tôi còn vốn là đứa trẻ, nhìn tôi thi đấu, đứng đó thật điềm tĩnh, không nói một lời. Hay những lần hai cha con câu cá, hay ngồi quanh bếp nướng vừa mới nói chuyện tức thì uống Chimarrão (hay còn được biết sang là Yerba Matte, thức uống phổ biến tại Nam Mỹ). Hay cái lần ông ấy úp mặt vào chiếc bánh sinh nhật hòng ăn mừng hễ Taffarel cản phá thành công quả Kèo 11m trong trận chung kết năm 1998. Hay cái cách ông nằm ườn trên ghế hậu một ngày dài giúp việc, tiếp tục còn đủ sức nhằm bò dưới ghế lẫn giả tạo Taffarel...

Alisson và người cha quá cố.
Alisson cùng với người cha quá cố.

Tôi thỉnh thoảng nghĩ về những khoảnh khắc đó với bật khóc. Ngay cả giữa buổi tập.

Hãy thử tưởng tượng bạn bước vào điều chỉnh tiếp tục hàng rào ban đầu cú đá phạt của Trent, song song đó mắt vẫn đang ngấn lệ! Thật khó khăn ngay cả vào lúc đó bạn không rơi nước mắt!

Nhưng các đồng đội của tôi thật tuyệt vời. Họ không một lời phán xét tôi. Họ hành xử như thể gia đình của tôi vậy, kèm theo họ đi đôi tôi vượt qua nỗi đau. Việc quay trở tiếp tục tập luyện vốn đã mang cho tôi cảm giác bình yên. Tôi thường xuyên nói cụ thể là tôi không “chọn” Kèo Bóng. Bạn không thể chọn những gì vốn đã ăn sâu vào máu.

Ở Brazil, Túc cầu giống như cơn sóng, lẫn cả bạn thực sự là người chuẩn bị cưỡi lên nó.

Quay lại còn sân cỏ chính là điều mang lại còn cho tôi bình yên. Tôi vốn đã cưỡi trên làn sóng đó lẫn cả hướng về bến bờ bình yên.

Khi trở về nhà kể từ khi buổi tập, tôi gần như kiệt sức. Tôi chỉ muốn nằm xuống ghế, giống như cha tôi. Chân giơ lên, cốc Chimarrão trong tay, nằm lên chiếc gối. kèm theo hằng ngày, như được báo thức, con trai Matteo của tôi sắp chạy vào phòng khách tiếp nối giờ học kèm theo đưa bóng vào tay tôi.

“Chơi đi ba ơi!”

Cậu bé 5 tuổi, lẫn rất thích Túc cầu. Cách chúng tôi nhận ra cậu ấy biết đánh vần chính là khi vào YouTube với trong thanh lịch sử tìm kiếm, tất cả những gì chúng tôi thấy là.....

‘livrpol’ 

‘hi liit liverpol’

‘livrpool dad save’

‘liverpool vs meelan’

‘all we need is alisson becker song’

(Cái rốt cuộc là của con gái tôi Helena — cô bé thường xuyên muốn hát vào mỗi bữa sáng.)

Matteo ngày càng tiến bộ, cho tới khi rốt cuộc cậu bé có thể đánh vần được Liverpool. Cậu bé rất tức giận mỗi hễ chúng tôi bắt cậu ấy đi ngủ hễ không được xem những Kèo đấu Champions League diễn ra tối muộn. Thằng nhóc rất buồn! Điều khởi điểm nó giúp ngay thời điểm thức dậy thực sự là xem Highlights các trận bóng trên YouTube.

Cho sang nay, tôi chưa bao giờ bị nó phê bình.

“Chúng ta Bất phân thắng bại tối qua đấy.”

“À vậy à? Thế á?”

“Vâng, họ Phát nổ với chúng ta lại còn Lập công. Con yêu ba!”

Rồi vào lúc nào cũng chính là thời gian chơi bóng trên sàn. bất luận mệt mỏi thế nào, ba mãi là Chốt chặn cuối cùng.

Chúng tôi bắt đầu chơi thông qua phần dưới của chiếc ghế tạo khung thành, kế đó cuối song hành thằng nhóc đồng thời cũng bắt tôi phải mua một cái gôn thật. Chúng tôi đặt khung thành mini ban đầu ghế, lẫn cả tôi nằm trên sàn cố gắng ngăn cản những cú sút, giống như cách cha tôi vẫn cứ thường làm.

Chiếc thảm vốn là sân cỏ của chúng tôi.

Con trai tôi được xem là Mo(Salah) hay Trent hay Vini Jr.

Tôi thường xuyên nói dựa trên cậu ấy tin rằng tôi muốn gây Taffarel. song tôi phải giúp Alisson.

Câu chuyện dường như lặp lại.

Và nó vẫn cứ còn tiếp tục.

Gia đình nhỏ của Alisson.
Gia đình nhỏ của Alisson.

Ba tháng sau khi cha tôi mất, con trai Rafael của tôi trước đó đã chào đời. Đối dựa trên vợ chồng tôi, đó như một hy vọng được tái sinh. Ánh sáng tiếp tục chiếu rọi vào cuộc sống chúng tôi. Tên của cậu bé mang ý nghĩa đặc biệt đối thông qua chúng tôi. Nó có nguồn gốc kể từ Do Thái, có hàm ý là “Chúa trước đó đã chữa lành”.

Sáu ngày sau khi khi Rafael chào đời, có điều gì đó xảy ra mà tôi vẫn đang không thể giải thích nổi.

Chúng tôi chơi một Kèo đấu quan trọng dựa trên West Brom. Toàn đội hiện đang chiến đấu giành suất tham dự Đấu trường C1, cùng với chúng tôi phải thắng Cuộc đụng độ này. ấy là ngày mà tôi cảm giác như mọi thứ đều không suôn sẻ, hễ Tỉ số trận đấu Bất phân thắng bại 1-1 lẫn cả chỉ còn vài giây. được xem là một Người gác đền, bạn chỉ đứng trong vòng cấm đội nhà với cảm thấy bất lực.

Nhưng tiếp theo chúng tôi được hưởng một quả Kèo góc. Chiến lược gia Người gác đền của chúng tôi hét lên bảo tôi chạy lên tham gia tình huống đó. Không còn gì hòng mất, tôi chạy lên thật nhanh, lẫn khi cho tới khu vực cấm địa mà Trent chuẩn bị đá quả Góc tài xỉu. Thực sự, được xem là một Người gác đền, bạn không bao giờ, không bao giờ nghĩ cụ thể là mình sắp Lập công.

Chỉ cần vào khu vực cấm địa cùng với tạo ra sự hỗn loạn.

Điều tiếp theo mà tôi biết được xem là trái bóng trong quá trình lao thẳng vào mặt tôi. Tôi lắc đầu cùng với ngã xuống đất. tiếp nối đó tôi chỉ cảm nhận được một ánh sáng ấm áp. cụ thể là cách duy nhất tôi có thể miêu tả. Mọi người ôm tôi. Thiago ôm tôi với khóc. Firmino ôm tôi cùng vừa khóc vừa mới cười. Mo ăn mừng như một đứa trẻ, nhảy lên nhảy xuống. Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy vui như vậy thời điểm có ai đó Phát nổ, haha!! Niềm vui thật trọn vẹn.

Cảm giác đó đặc biệt cả tại vì chúng tôi vẫn đang đang thi đấu dưới những khán đài trống, không có tiếng hò reo của Dân chơi kèo, tại vì vậy điều duy nhất tôi cảm nhận được đúng là tình yêu của các đồng đội, những người từng cùng tôi vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất trong đời. Cả băng ghế dự bị, ban huấn luyện, cùng với các nhân viên đều cổ vũ lớn sang mức cảm tưởng như chúng tôi tiếp tục đang đứng tiền khán đài Kop.

Tôi nhớ một lần nữa mình nhìn lên bầu trời hễ đó, ấy là một ngày u ám mưa . tuy nhiên đối cùng tôi, bầu trời lại còn đầy ánh sáng.

Tôi nói, “Cha ơi... Cha...”

“Đây vốn là dành cho cha đấy!”

Alisson tri ân người cha sau khi đem về bàn thắng quý giá cho Liverpool.
Alisson tri ân người cha hậu khi đem về Pha lập công quý giá cho Liverpool.

Khi tôi quay tiếp tục phòng thay đồ, tôi ngồi xuống lẫn cả tháo giày xuống, lẫn cả trong những khoảnh khắc như thế, ngay khi bạn mất đi một người thân thiết, thật khó nhằm không tự hỏi câu hỏi lớn nhất trong đời......

“Liệu ông ấy có nhìn thấy tôi Phát nổ không? Liệu ông ấy có hiện đang dõi theo tôi không?”

Tôi thực sự là người có đức tin. Nhiều người biết điều đó. dẫu vậy nhiều người không biết cụ thể là điều đó không phải vào lúc nào vốn cũng đúng. Đức tin thật sự sang với tôi ngay khi tôi trưởng thành. vào lúc còn nhỏ, chúng tôi chỉ vốn là những tín đồ “ở nhà”. Cha mẹ tôi cầu nguyện hàng ngày, tuy nhiên hiếm thời điểm đến nhà thờ. Tôi tin vào Chúa, song với tôi Chúa khá xa lạ. thời điểm lớn lên, trải qua nhiều điều trong cuộc sống, cả niềm vui lẫn nỗi đau, tôi nhận ra cụ thể là Chúa gần áp đảo tôi nghĩ.

Đức tin không phải thứ có thể nhìn thấy, hay thậm chí diễn đạt thành lời. Nó là  sức mạnh mạnh vượt qua cảm giác hay khẩu hiệu. ấy là sự tin tưởng tuyệt đối vào Chúa Jesus.

Tôi nghĩ về điều này mỗi ngay khi nghe những câu mở đầu của bài hát mạnh mẽ nhất trong Kèo Bóng.

"Khi bạn bước qua... cơn bão..."

Có 5000 bài hát khác nhau trong Kèo Bóng, khắp mọi nơi trên thế giới. thế nhưng chỉ có một bài hát chạm cho tới trái tim theo cách này. Tại sao vậy? Tôi nghĩ ấy là vì nó đúng là nói về ý nghĩa sâu xa của cuộc sống.

Dù bạn thực sự là ai, một ngày nào đó, bạn sắp đối mặt cùng khổ đau thật sự. Những giấc mơ của bạn dự kiến sẽ bị tạt đổ. Bạn chuẩn bị mất đi những người mà bạn yêu thương.

Trong những khoảnh khắc đó, bạn không thể ngừng hỏi câu hỏi khó khăn nhất trong thế giới này: "Họ có trong quá trình theo dõi mình hay không? Liệu tôi có gặp lại còn họ hay không?"

Tôi hy vọng một ngày nào đó tôi chuẩn bị gặp một lần nữa cha mình. Tôi hy vọng dự kiến sẽ gặp ông bên bến bờ vĩnh hằng dựa trên cốc Chimarrão trong tay, cùng cùng ông đi câu cá, như những ngày xưa. Không cần nhiều lời, chỉ tận hưởng làn nước.

Cho cho tới ngày đó, tôi biết chắc một điều: Tôi không bao giờ cô đơn. Trong bốn năm qua, kể xuất phát từ ngày cha tôi qua đời, các đồng đội, Chiến lược gia, bạn bè cùng hàng xóm trước đó đã cho tôi với gia đình tình yêu thương kèm theo sự tạo đà đỡ đáng chân quý. lẫn tôi biết cụ thể là một phần của cha tôi vẫn cứ luôn ở ngoài chúng tôi. Không chỉ trong những giấc mơ, mà mỗi lần tôi trở về nhà hậu buổi tập lẫn nằm trên ghế, cảm giác như mình nặng tới 400 pound, cùng tôi nghe thấy tiếng bước chân của Matteo cùng Rafael bắt đầu từ phòng bên cạnh.

“Cha ơii!!!”

“Cha mệt quá…..”

“Ba phải gây Người gác đền nhé!!!!”

“OK, OK, OK.”

Tôi lăn trên sàn dựa trên một tiếng động mạnh.

“Được rồi!!!!!”

(Cô con gái Helena của tôi, cô bé chỉ xoay vòng kèm theo nhảy múa đang lúc chúng tôi chơi bóng.)

Mỗi lần họ chạy vào, mỗi lần tôi nằm xuống thảm kèm theo giữ cầu môn bằng tay, mỗi lần tôi tạo mặt hề, tôi cảm nhận được sự hiện diện của cha tôi.

“Chắc chắn hôm nay không Lập công được. Tôi được xem là Taffarel!!”

Tiếng cười của trẻ con. Đối cùng tôi, đó đích thị là tiếng vọng của Chúa.

YNWA,
Alisson