Chân dung Hulk - Không bao giờ thôi tin tưởng
Hệ thống NHACAI.FUNĐây thực sự là bức thư kể về hành trình của Hulk, bắt đầu từ một cậu bé nghèo khó ở Paraiba sang Nhân tố sáng giá Kèo Bóng tại các Tập thể lớn. cùng những kỷ niệm tại Chợ Trung tâm lẫn cả tình yêu dành cho Atletico Mineiro, Hulk chia sẻ lòng biết ơn sâu sắc sang Tập thể kèm theo Anh em bet thủ, đồng thời khẳng định niềm tin kèm theo quyết tâm không bao giờ kể từ bỏ.
Chuỗi trận ấn tượng
- Thắng
- Bất phân thắng bại
- Thua
Club Atlético Mineiro
Ngày 25 tháng 3, 2025
Thân gửi Atlético Mineiro,
Tôi vốn là cậu bé có tên Givanildo. Tôi tới từ Campina Grande, Paraíba, lẫn cả các bạn hay gọi tôi được xem là "Hulk" ngoài sân cỏ.
Hôm nay thực sự là ngày kỷ niệm của Galo, chú gà trống tròn 117 tuổi! lẫn cả suốt những ngày qua, không, thực tế là mấy tuần nay, tôi trước đó đã suy nghĩ về món quà nào có thể dành tặng cho Tập thể từng luôn tin tưởng tôi.
Thật khó, chính bởi món quà của tôi dự kiến sẽ phải lớn tới mức nào cốt để xứng đáng thông qua tất cả những tấm chân tình mà Atlético cùng các bạn từng dành cho tôi kể xuất phát từ ngày trước nhất tôi đặt chân sang đây, cách đây bốn năm? Liệu có điều gì trên thế giới này mà tôi có thể dành tăng cho các bạn không? Món quà có thể tương xứng bằng tình yêu mà các bạn dành cho tôi trong mỗi Cuộc đụng độ? Các bạn biết không, vào lúc 90 phút gần hết, ngay khi cơ thể tôi vốn đã kiệt sức, mỗi khu tôi nhìn thấy các bạn cổ vũ xung quang tôi… cùng với như một cách thần kì nào đó, tôi như được tiếp bổ sung 30% sức mạnh.
Nghe này, tôi dự kiến sẽ nói điều này… xuất phát từ một Chiến binh trước đó đã từng đá trên những sân đất, sân tuyết, cỏ tốt lẫn cả cỏ xấu khắp nơi, lạy Chúa… Tôi chưa từng gặp Fan túc cầu nào tuyệt vời như các bạn, ở bất cứ đâu trên thế giới. chính là lý tại tôi có mặt ở đây hôm nay nhằm nói lời cảm ơn. Một cử chỉ khiêm tốn so thông qua những gì tôi nhận được, tôi biết điều đó, thế nhưng đó chính là tất cả những gì tôi có thể tạo lúc này.
Và tôi muốn cảm ơn bằng lời viết, với kể một phần câu chuyện của tôi mà ít người biết. Thực ra, tôi thực sự là người kín đáo — chính là bản tính của tôi, các bạn có thể tha thứ cho tôi. tuy nhiên tôi muốn nhân Tỉ lệ ăn này nhằm cố gắng tóm tắt bằng lời những gì Galo đại diện trong cuộc đời tôi. nhằm làm điều đó, trước khi hết, chúng ta cần có một chuyến đi sang Paraíba.
Khởi đầu
Tôi chắc chắn cụ thể là tôi từng là Hulk kể từ khi tôi ba hoặc bốn tuổi, bởi lẽ tôi có niềm đam mê bằng việc nâng tất cả mọi thứ mà tôi nhìn được. Tôi không thể nhìn thấy một bình gas, một chiếc bàn bếp, một chiếc tủ hay một cái tủ chén mà không muốn nâng nó lên khỏi mặt đất.
“Tôi vốn là Hulk, siêu anh hùng khổng lồ, haaaaaa!!”, tôi chuẩn bị hét lên, song song đó bố tôi, ông Gilvan, cười phá lên. Biệt danh đó cứ thế theo tôi. Tôi trở thành Hulk, làm cho bà tôi rất phiền lòng: “Một cậu bé xinh đẹp dựa trên một cái tên còn đẹp như vậy mà các bạn một lần nữa gọi nó chính là con quái vật xanh này à?!”
Người bà nào vốn cũng sẽ như vậy mà.
Chỉ có mỗi bà tôi thực sự là vẫn gọi tôi bằng cái tên Givanildo.
Đó được xem là thời gian tôi sống ở khu phố Zé Pinheiro, Campina Grande. Tôi thực sự là đứa con trai duy nhất, dựa trên ba chị gái lớn cao hơn và ba em gái nhỏ hơn. Chúng tôi phổ biến là xuyên di chuyển chỗ ở, tuy nhiên luôn ở trong vùng này. Tôi nhớ rất nhiều khoảnh khắc hạnh phúc kể từ thời thơ ấu của mình ở đó, mặc dù vậy dần dần tôi lại còn bắt đầu nhận ra những khó khăn mà gia đình tôi phải đối mặt. Một trong những căn nhà của chúng tôi, ví dụ, không có nhà vệ sinh, chỉ có một cái hố. Bảy đứa trẻ chúng tôi ngủ trên một chiếc nệm đôi mà không có khung giường, đi kèm với cha mẹ chúng tôi ngủ ở bất cứ đâu có chỗ trống trên sàn. Chúng tôi không bao giờ bị đói, tuy nhiên có những ngày chúng tôi ăn bột mì bằng đường cho bữa trưa với bột mì dựa trên đường cho bữa tối. Tôi rất thích đồ ngọt — pssshhh wow. Tôi cần năng lượng nhằm đi bộ! Mỗi ngày, nhiều lần, tôi phải đi tới lui, kể từ Chợ Trung tâm nơi bố mẹ tôi giúp việc. Phải mất nửa giờ vào lúc đi với chừng đó song ít áp đảo để đi về, thời điểm tôi leo lên ngọn đồi. ngay khi còn nhỏ, tôi từng đi bộ rất nhiều sang chợ do đó chắc hẳn điều đó vốn đã giúp tôi có đôi chân cùng cú sút khỏe hơn, phải không?
Điều này như thói quen, nó từng bắt đầu kể từ khi tôi 7 tuổi. Tôi thức dậy cùng rời nhà phía trước khi bình minh. mặc dù vậy bố tôi thậm chí còn có mặt ở chợ sớm cao hơn như thế. Ông đi kể từ 2 giờ sáng nhằm chuẩn bị mọi thứ tại quầy trước khi khi mở cửa hàng thời điểm 5 giờ. vốn là đứa con trai duy nhất, tôi phải vội vã tới đó mỗi sáng cốt để lấy một đồng tiền một reais bắt đầu từ bố (khoảng 20 cent euro), ngay sau đó quay một lần nữa cửa hàng mua bánh mì lẫn cả mang về nhà. Mọi thứ phải gây thật nhanh hòng không bị trễ giờ học. Vào các ngày thứ Hai, Ba lẫn Tư, tôi chuẩn bị trở về bắt đầu từ trường, nghỉ ngơi một chút ngay sau đó đi tập ở Công viên Criança. tuy nhiên vào thứ Năm kèm theo thứ Sáu, lại còn như cả ngày thứ Bảy, những ngày bận rộn nhất ở Chợ Trung tâm, tôi chuẩn bị phụ tạo đà bố mẹ hậu giờ học.
Cả hai đều bán thịt bò. do họ không sở hữu các quầy hàng, họ chỉ vốn là nhân viên, thành ra mọi thứ đều đổ dồn lên đầu họ.
Nhận thịt, dỡ thịt, cắt thịt, giúp sạch thịt, bán thịt.
Và tôi được xem là người chuẩn bị mang phần còn một lần nữa gồm xương kèm theo xác con bò đi vứt! Tôi mang chúng trên lưng đi lên đi xuống khu vực đổ rác. Ngày nay, thời điểm mọi người nói về sức mạnh của tôi với hỏi tôi có tập luyện nhiều không, tôi bảo họ, “Có, tôi vốn đã deadlift rất nhiều xác bò ở Chợ Trung tâm.”
Đó thực sự là một công việc cực nhọc, đặc biệt được xem là đối dựa trên mẹ tôi, bà Socorro. Bố tôi thực sự là nhân viên, ông có mức lương thấp lẫn làm việc bắt đầu từ 5 giờ sáng tới trưa. dẫu vậy mẹ tôi thuê một quầy hòng làm việc vào buổi chiều, ngay khi chợ vắng. Có những ngày bà mua một phần thịt bò mặc dù vậy không bán hết được. Chúng tôi thường xuyên nói, “Hôm nay thịt nổi,” có có nghĩa còn thừa. Điều này giúp bà rất buồn, nguyên nhân do bà không có đủ tiền hòng trả phí quầy. Tôi vào lúc đó chỉ vốn là một đứa trẻ, thế nhưng tôi không bao giờ quên hình ảnh mẹ tôi, người dính đầy máu bò với mỡ, ngồi một góc, thất vọng tại vì không biết tạo gì. Tôi hay lén nhìn bà kể từ sau những thùng hàng, người còn đầy máu với mỡ như bà, cùng với khóc chính bởi không thể tạo gì hỗ trợ đỡ.
Biệt danh khác của tôi lại còn xuất phát kể từ thời gian đó: Nit. ấy là cách mọi người phổ biến là trêu tôi, nói đúng ra là do bố tôi, người bán thịt, mang danh Lice. lẫn con của Lice chính là Nit. “Đó vốn là Nit bé nhỏ,” ("Lice" thực sự là con chấy, xuất phát từ được dùng hòng gọi cha, còn "Nit" được xem là tên gọi của trứng chấy) mọi người cười thời điểm tôi đi qua. tuy nhiên tôi không quan tâm, tại vì tôi mặc những bộ quần áo dính đầy máu cùng với mỡ như thể khoác lên chiếc áo cao bồi.
Trong tâm trí của tôi, những vết bẩn ấy là bằng chứng lao động. Tôi thậm chí còn thích đi bộ về nhà trong bộ đồ bẩn thỉu với để mọi người trêu chọc tôi trên đường. “Này, Nit bé! Tuyệt vời!! Cậu được xem là đứa chăm chỉ!” Cuối cùng, chính là điều tôi giữ tiếp tục từ Chợ Trung tâm. Một nơi mà tôi học được sự kỷ luật, trách nhiệm, cống hiến lẫn sự quyết tâm trong những gì mình làm.
Đó lại còn là cách tôi chơi Túc cầu.
Bên cạnh những thứ đó, còn có một trái bóng tại Chợ Trung tâm. Ý tôi là, tôi có người bạn Denilson, cậu ấy bắt đầu từ quầy trái cây, cùng chúng tôi hay chơi bóng cùng nhau. Chúng tôi chơi cho đội Parque da Criança, tuy nhiên bất cứ bất cứ khi nào có thể, chúng tôi sắp ra công viên sau khi giờ học nhằm tập luyện cùng nhau. Những quả bóng trên không, bóng trên ngực, bóng trên đùi — kèm theo rất nhiều cú bứt tốc trên cát. Chúng tôi động viên nhau với mơ về một ngày nào đó được chơi cho một Đội quân khác đồng thời cũng mang biệt danh Galo, ấy là CLB Treze.
Denilson cũng chính là cộng sự của tôi trong việc kiếm số tiền đầu tiên. vào lúc chợ vắng người, vào tầm 3 giờ chiều, tôi sắp chạy tới quầy của Denilson, cùng bố của cậu ấy chuẩn bị nói: “Mang táo cho chú đi Hulk!” Chúng tôi chuẩn bị chất đầy xe đẩy thông qua 30 bao táo, mỗi bao chứa 20 quả, kế đó đưa sang quầy. dẫu vậy trên đường đi, chúng tôi sắp dừng tiếp tục và lấy một quả táo kể từ mỗi bao cốt để bán bên ngoài. hậu đó, chúng tôi sắp đi vòng quanh toàn bộ Chợ, hô lớn:
“Nhìn những quả táo này! Đây được xem là táo ngon! Chỉ có ở đây vừa có táo tươi!!!”
Cuối ngày, mỗi chúng tôi kiếm được khoảng 4 reais. lại còn đủ cốt để mua ít bánh ngọt, mà chúng tôi dự kiến sẽ ăn trong nỗi lo sợ tin rằng bố của Denilson sắp phát hiện ra cùng tệ vượt trội là mách bằng bố tôi. Điều đó sắp rất rắc rối. song cuối cùng, chúng tôi đều thấy vui. Điều đó không vất vả như ngay khi tôi tạo với thịt. Tôi thích nhớ tiếp tục những giây phút vui vẻ, nhất vốn là khi đó khó khăn bủa vây cuộc sống của tôi thời điểm đó. nếu như tôi không theo nghiệp Nhân tố sân cỏ, tôi dự định dựa trên Denilson sắp mở một quầy tại Chợ Trung tâm. tuy nhiên một ngày kia, Kèo Bóng thật lòng đã tìm sang tôi. ấy là lần khởi điểm bố tôi đưa tôi tới xem trực tiếp Cuộc đụng độ của Treze tại sân Amigão, Chảo lửa của thành phố chúng tôi.
Tôi hiếm hễ có Cửa sáng xem thể thao, dẫu rằng tôi thời điểm nào còn đá bóng. Vào những lần hiếm hoi hễ bật tivi lên, tôi chỉ xem hình ảnh đen trắng cùng nghĩ là các Siêu binh giống như những con búp bê. song chiều hôm đó tại Amigão, tôi hiểu ra tất cả. Tôi chưa bao giờ thấy vui cho tới như vậy. Kèo đấu quả thực ngay tiền mắt tôi! Các Nhân tố sân cỏ thật sống động! Mọi thứ đều thật cùng đầy màu sắc!
Một thời điểm sau, tôi gặp một người tới từ khu phố của chúng tôi, một Nhân tố sân cỏ chuyên nghiệp kèm theo thành đạt tại CLB São Paulo: Marcelinho Paraíba. Những gì tôi cảm nhận được được xem là một sự chắc chắn, một sự nhận thức, một niềm hạnh phúc lớn: “Nếu hồi bé anh ấy cũng chính là đứa trẻ như mình, thời mình vốn cũng có thể giống như anh ấy!”
Từ đó, tôi chơi bóng như thể nó được xem là một phần cuộc sống kèm theo tôi bắt đầu tỏa sáng tại các giải đấu của thành phố, đoạn đến các giải đấu cấp bang. sau khi đó, Zé nhờ Egito xuất hiện, người quen của bố tôi qua một người bạn ở Chợ Trung tâm. Anh ấy có một vài quen biết dựa trên các CLB, anh ấy xem tôi chơi bóng một hôm với nói chuẩn bị đưa tôi đi thử việc tại các Tập thể. Có rất nhiều nước mắt thời điểm đó, do mẹ tôi không muốn hòng tôi đi: “Con tôi chỉ mới có 12 tuổi, giúp sao nó có thể đi xa như vậy?! Nó không đi đâu cả!” Bố tôi phải thuyết phục mẹ, cam kết tin rằng Zé xuất phát từ Egito chính là một người đáng tin lẫn cả có uy tín.
Cùng thông qua Zé, người đại diện ban sơ của tôi vào lúc đó, tôi từng đi sang João Pessoa, Vitória, São Paulo và, vào năm 2001, vào lúc tôi bắt đầu 15 tuổi, tôi cho tới Bồ Đào Nha lần đầu tiên. Tôi ở đó một năm, tại trại trẻ của một Tập thể có tên vốn là Vilanovense, ở thành phố Vila Nova de Gaia, ngay bên kia cầu của Porto.
Một ngày nọ, tôi hiện đang ở trại tập luyện ắt hẳn có người gọi tôi ra nghe điện thoại. chính là tài xế xe buýt của chúng tôi, Motoca:
“Hulk, cậu bước vào làm gì?”
“Tôi có tạo gì đâu. Chỉ trong quá trình nghỉ ngơi thôi.”
“Vậy ắt hẳn chuẩn bị đi, tôi chuẩn bị đến đón cùng đem sang Nổ kèo thơm cho cậu.”
Motoca đưa tôi cho tới Estádio das Antas, nơi Porto chuẩn bị cho một Kèo đấu UEFA Cup. Tôi nhớ như in, tại vì màu sắc quá rực rỡ tạo điều kiện cho hình ảnh ấy không bao giờ rời khỏi tâm trí tôi. Tôi kinh ngạc, nổi da gà. Tôi chưa bao giờ được ở trong một Thánh địa lớn cùng đẹp như vậy. Các Anh em bet thủ ồn ào tới mức tôi phải hét lên:
“Motoca, một ngày nào đó tôi dự kiến sẽ chơi ở đây.”
“Hả?”
“TÔI dự kiến sẽ CHƠI Ở ĐÂY, MOTOCA!!”
Đó vốn là tầm nhìn kiên định của tôi. Không có gì xung quanh tôi quan trọng hơn, chỉ có niềm tin với quyết tâm của tôi là một ngày nào đó tôi chuẩn bị có mặt ở đó.
Luôn mãi tin tưởng!
Tuy nhiên trước khi đó, tôi vốn đã lang thang khắp thế giới, tôi cùng Zé xuất phát từ Egito. thời điểm tôi quay một lần nữa Bồ Đào Nha năm đó, anh ấy đưa tôi cho tới São Paulo FC. Tôi trải qua 6 tháng luyện tập đi đôi đội trẻ cùng vào cuối kỳ thử việc, họ muốn ký Giao kèo cùng tôi. Zé nói: “Trước tiên, tôi từng hứa dựa trên Hulk tin rằng Chiến hạm nào ký Thỏa thuận bằng cậu ấy phải tặng bố mẹ cậu ấy một ngôi nhà trị giá 50.000 reais ở Campina Grande.” Những người ở São Paulo nói cụ thể là họ không thể thực hiện điều đó. nguyên nhân do vậy, Zé bởi Egito giữ lời hứa kèm theo đưa tôi quay một lần nữa Paraíba.
Một tháng sau, tôi sang Bahia nhằm thử việc tại Vitória. Ngày đầu tiên, chơi ở vị trí Máy quét cánh trái, tôi ghi được 3 Pha lập công. Ngày thứ hai, hai bàn. cùng với ngày thứ ba, gia tăng hai bàn nữa. Chiến lược gia bảo tôi rời sân kèm theo đến văn phòng giám đốc ngay lập tức. Tôi thở hổn hển do vừa thi đấu xong mà không kịp nói gì. Giám đốc nói tất cả ngay lập tức:
— Chúng tôi đồng ý mua nhà cho bố mẹ cậu với sẵn sàng chuyển tiền. giả sử cậu muốn ở lại còn với chúng tôi, chúng tôi sắp gọi cho đại diện của cậu sang và cậu có thể ký Thỏa thuận.
Đó thực sự là một Giao kèo Nhân tố sân cỏ chuyên nghiệp bằng mức lương 500 reais mỗi tháng! khi mới 16 tuổi. Tôi gọi về nhà ngay lập tức:
“Mẹ ơi!! Chúng ta sắp trở thành triệu phú rồi!! Họ vốn đã đề nghị cho con 500 reais mỗi tháng! Con sắp trở thành Siêu binh chuyên nghiệp! Mẹ lẫn cả bố dự kiến sẽ không bao giờ phải trả tiền thuê nhà nữa lẫn cả các chị em của con chuẩn bị chỉ ăn bột mì dựa trên đường giả sử đó vốn là món tráng miệng, chứ không phải nguyên nhân do thiếu thốn nữa.”
“Nhưng 500 reais vốn là rất nhiều tiền đấy, con yêu. Con sắp tiết kiệm như thế nào?”
“Con dự kiến sẽ gửi hết cho mẹ, đừng lo.”
Khi tôi về thăm nhà trong kỳ nghỉ đầu tiên, gia đình tôi từng sống trong ngôi nhà mới. Ngôi nhà mà chúng tôi ở cho cho tới ngày hôm nay. Chúng tôi gọi nó chính là "The Farm" (Trang trại). Bạn có thể hái chanh cùng với hạt điều bắt đầu từ cây hòng làm nước giải khát lẫn cả tắm ở "cái bể". Đôi vào lúc họ nghĩ sang việc bán ngôi nhà, dẫu vậy tôi nghĩ họ chuẩn bị không bao giờ giúp vậy. Ngôi nhà ấy là một biểu tượng lớn. Nó sắp không cho phép gia đình tôi quên đi những điều không thể kèm theo không do đó quên.
Tôi chỉ ở Vitória khoảng một năm. hậu đó, hành trình quốc tế của tôi bắt đầu. Tôi sang Nhật Bản, nhận được mức lương mà tôi nghĩ vốn là khá ổn – 3.000 đô la mỗi tháng – song ban đầu tôi hầu như không còn tiền cốt để tiết kiệm, bởi lẽ chi phí sinh hoạt ở đó khá đắt đỏ. Tại đây, tôi thực hành một bài học quý giá xuất phát từ Zé bởi Egito, người vốn đã gọi tôi một ngày cùng với nói: “Chú ý này, nhóc. Giữa một người kiếm 100.000 đô la lẫn cả chi tiêu 120.000 đô la lẫn cả một người kiếm 10.000 đô la lẫn cả chi tiêu 1.000 đô la, ai được xem là người giàu nhất?”
“Ừ thì…?”
“Vậy thời nhớ một điều này, tôi chỉ nói một lần thôi. mãi luôn tiết kiệm 70% những gì cậu kiếm được.”
Nhưng Nhật Bản thu về cho tôi nhiều thứ cao hơn là tiền. ấy là nơi tôi học được rất nhiều điều. Ví dụ, vào ngày khởi điểm tôi chuyển cho tới thành phố Kawasaki, người hàng xóm ở đó trước đó đã đến cắt cỏ trước khi nhà tôi. Anh ấy thậm chí không nói chuyện dựa trên tôi. hậu đó, họ bảo tôi cụ thể là đó chính là một cử chỉ chào đón thông thường xuyên của người Nhật. Tôi trước đó đã rất ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ thấy điều gì như vậy. Kể xuất phát từ đó tôi kèm theo người hàng xóm trở thành bạn bè của nhau. dù cả hai chúng tôi đều không nói được tiếng Anh, mặc dù vậy chúng tôi trước đó đã tìm ra cách giao tiếp. Anh ấy sắp đến xem tôi thi đấu, dẫn tôi đi du lịch cùng dạy tôi một chút tiếng Nhật. Tôi mời anh ấy ăn trưa kèm theo nấu món đậu, món ăn yêu thích của anh ấy.

À, tôi chỉ học cách nấu đậu ở Nhật vào lúc cơ nhỡ. vào lúc tôi cho tới đó, món duy nhất tôi biết nấu được xem là cơm thông qua trứng chiên. nguyên nhân do lương của tôi không đủ nhằm ăn ngoài hàng ngày, thế nên tôi phải tự nấu ăn ở nhà. Có một lần, ban đầu buổi tập, tôi chỉ còn tiếp tục ít bánh mì cũ – vốn đã mốc – kèm theo một quả trứng hòng ăn. Tôi vốn đã cắt phần mốc ra, chiên quả trứng lẫn đó vốn là bữa trưa của tôi. hễ đến giờ tập, tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt với nhận ra tin rằng tôi không thể ăn như vậy nữa. Tôi gọi cho mẹ ngay vào lúc về nhà. Đó vẫn đang là thời MSN. Tôi bật webcam lên, lẫn cả mẹ dạy tôi từng bước giúp sao nhằm nấu đậu. hậu đó, tôi không bao giờ đi tập thông qua bụng đói nữa. cùng với đậu trở thành món tủ của "Đầu bếp Hulk".
Tôi sống ở Nhật Bản kể từ năm 2005 sang 2008, một nơi tuyệt vời cùng những con người tuyệt vời. ngay khi tôi thu dọn đồ đạc hòng đến Châu Âu, kiếm được nhiều cao hơn gấp bội so bằng 3.000 đô la tôi từng kiếm được vào lúc chơi Kèo Bóng ở Nhật, tôi nhận ra tin rằng có tiền được xem là điều tốt, song học được những giá trị như khiêm tốn, tình bạn lẫn cả sự đoàn kết, những giá trị mà người Nhật thường xuyên trân trọng, còn tuyệt vời vượt trội nhiều lần.
7 năm tiếp nối khi tôi nói dựa trên Motoca chuyện là một ngày nào đó tôi sắp chơi cho Porto, Atlético Madrid trước đó đã đưa ra cho tôi một lời đề nghị tương tự. vẫn cứ với tầm nhìn ấy trong đầu, quyết định của tôi chỉ mất chưa đầy một giây: Tôi chuẩn bị đến Porto, tất nhiên!
Tôi sang Bồ Đào Nha với nhận được rất nhiều lời chế giễu. Chảo lửa không còn được xem là Antas, mà giờ từng là Dragão, song không khí tại Gã khổng lồ vẫn đang như cũ. cùng tôi vốn cũng vậy: một người hoàn toàn xa bằng cái tên của siêu anh hùng. Tôi nhớ các phóng viên từng hỏi: "Giờ Hulk từng đến, bất cứ khi nào Spider-Man đến? Còn Batman liền sao?"
Điều đó tạo tôi buồn, dẫu vậy tôi có thể giúp gì đây?
Chà, trong buổi tập đầu tiên, tôi trước đó đã làm một điều khác biệt. Quaresma, Lucho González, Bruno Alves, Cristian Rodríguez lẫn tất cả những người đó có mặt ở đó. Tôi nhận bóng ở giữa sân, rê bóng lên một chút kèm theo sút: TUM! Cú sút bằng chân trái vào góc cao. Cả sân im phăng phắc. lẫn bạn biết kết thúc câu chuyện tiếp theo đấy…
Tôi vốn đã có mùa giải 2010/11 tại Porto bằng 42 Pha lập công lẫn 25 pha kiến tạo (số liệu bắt đầu từ transfermarkt được xem là 35 bàn với 27 pha kiến tạo trên mọi đấu trường), chỉ kém Messi 2 bàn (mùa 2010/11, Messi sở hữu 53 bàn kèm theo 27 kiến tạo trên mọi đấu trường). Tôi đem lại Tập thể giành được Sân chơi C2, vô địch Bồ Đào Nha, Cúp Bồ Đào Nha cùng Siêu Cúp Bồ Đào Nha. Ngày nay, trường hợp bạn sang bảo tàng Porto, sắp có một bức tượng của tôi ở đó – một lý bởi nữa làm cho tôi tự hào về sự nghiệp của mình.
Porto thực sự là ngôi nhà thứ hai của tôi, tại vì vậy tôi chỉ chuyển sang Zenit ở Nga sau khi khi kết thúc mùa giải đầu tiên. Có rất nhiều sự ghen tị xuất phát từ vài Siêu binh lớn tuổi trong đội lẫn rất nhiều sự phân biệt chủng tộc xuất phát từ các Dân chơi kèo đối thủ. Thậm chí có cả một quả bom giả dựa trên một mảnh giấy viết "Biến đi Hulk" hòng lại tại trung tâm huấn luyện của chúng tôi. Tôi vốn đã vượt qua những khó khăn ban đầu này, ở một lần nữa đó 4 mùa giải, giành những danh hiệu lẫn sống rất tốt ở Nga. Cho tới khi làn sóng Túc cầu Trung Quốc nổi lên, với tôi không thể kể từ chối lời đề nghị của Shanghai. Cả tôi cùng với chủ tịch Zenit đều không thể nói không. chính là Thỏa thuận tốt nhất trong sự nghiệp của tôi.

Tôi không biết mình mong đợi gì xuất phát từ Trung Quốc, thế nhưng tôi không cảm thấy thất vọng. chính là một quốc gia tuyệt vời, an toàn, có những con người rất thân thiện với Túc cầu ở đây ngày càng trở vì thế cạnh tranh – dựa trên các Siêu binh Nam Mỹ cùng Châu Âu tài năng. Tôi chỉ không muốn ấy là nơi kết thúc sự nghiệp. Tôi không muốn hoàn thành 5 năm trong hợp đồng cùng ở tuổi 34, kết thúc sự nghiệp bằng cảm giác trống rỗng trong tim mà tôi trước đó đã cảm nhận được kể từ khi rời Vitória, 15 năm trước.
Tôi muốn trở về Brazil, nơi tất cả bắt đầu.
Và cụ thể là lúc Atlético Mineiro xuất hiện trong cuộc đời tôi.
Vào cuối năm 2020, tôi bước vào ở Campina Grande, nghỉ ngơi lẫn suy nghĩ về điểm tới tiếp theo kể từ khi khi rời Trung Quốc. ví như không có cuộc gọi bắt đầu từ Rodrigo Caetano, giám đốc Môn thể thao vua của Atlético, hỏi "Cậu có muốn sang đây không?", có lẽ tôi trước đó đã đến Thổ Nhĩ Kỳ. Tôi chuẩn bị chơi được 2, 3 năm với sau đó dành phần còn một lần nữa của sự nghiệp cảm thấy không trọn vẹn, tiếc nuối bởi lẽ không thể lấp đầy khoảng trống mà tôi không thể nào hoàn thành, dẫu rằng đã dành rất nhiều danh hiệu.
Nhưng điện thoại từng đổ chuông kèm theo tôi trả lời ngay lập tức! Tôi biết cụ thể là mọi thứ ở Belo Horizonte dự kiến sẽ là một chặng đường đầy thử thách. Galo cho tôi Tỉ lệ ăn nhằm thực hiện giấc mơ chơi bóng ở cấp độ cao cho quê hương của mình.
Khi tôi tới Cidade tại Galo, tôi nhận được một cuốn tạp chí về lịch sử Gã khổng lồ với tôi từng đọc hết bắt đầu từ đầu tới cuối. Tôi lật qua những trang báo cùng chỉ thấy những người hùng thật sự, như Eder Aleixo cùng với Reinaldo.
Tôi trước đó đã 34 tuổi, song tôi cảm thấy hạnh phúc như vào lúc 18. Tôi có một niềm khao khát mãnh liệt cụ thể là mình muốn có có mặt trong cuốn tạp chí ấy. với tôi luôn luôn tin tin rằng điều đó có thể thành hiện thực, nguyên nhân do một điều tôi học được ngay khi còn ở Campina Grande kèm theo đặc biệt chính là ở đây, thông qua niềm tin kiên định của các Dân chơi kèo chúng ta, chỉ những người tin tưởng tngay ừ phút khởi điểm đến phút sau cùng mới có thể Húp kèo. lẫn chỉ có một Tập thể vĩ đại vừa không ngừng tạo điều kiện cho các Siêu binh mới. Tôi vốn đã ở tại một trong những Gã khổng lồ lớn nhất thế giới, Tập thể lớn nhất ở Minas Gerais, cùng nó đều phụ thuộc vào tôi.
Năm đầu tiên, 2021, thật tuyệt vời. Chúng tôi giành được Mineiro, chức vô địch Brazil cùng với Cúp Quốc gia. tuy nhiên tại Galo, niềm vui của tôi không chỉ phụ thuộc vào các danh hiệu. Tôi tất nhiên biết chúng quan trọng, cùng tôi thức dậy mỗi ngày cùng hi vọng nâng cúp cùng với ăn mừng kết hợp cùng với Anh em bet thủ. tuy nhiên Atlético mang tới cho tôi nhiều thứ áp đảo thế.
Một ngày, tôi nhận ra là bước lên sân Mineirão mặc chiếc áo đen trắng, nghe các Dân chơi kèo hát không ngừng nghỉ, thấy bố tôi hóa trang Hulk, nhảy lên như một đứa trẻ trên khán đài... chính là cảm giác kỳ diệu, tại vì nó đưa tôi sang niềm hạnh phúc như vào lúc tôi còn vốn là một đứa trẻ. Nó giống như việc kéo xe táo cùng Denilson, hay về nhà thông qua bộ đồ đầy máu bò lẫn cả mỡ tiếp nối một ngày giúp việc vất vả, hay chỉ ngồi trên vỉa hè trong khu phố cùng với uống nước cashew.
Nếu một cậu bé xuất phát từ Chợ Trung tâm ở Paraíba vốn đã đi cho tới được đây, chắc chắn bạn đồng thời cũng có thể biến tất cả giấc mơ của mình thành sự thật.
Hãy luôn luôn tin tưởng!
Tôi tin tin rằng tôi còn một chặng đường dài phải đi, với nhiều điều phải đạt được ở Belo Horizonte. lẫn khi tôi nghỉ hưu, ngồi quanh bố mẹ với các con, uống một ly rượu với vợ lẫn xem một Cuộc đụng độ của Atlético trên TV, tôi dự kiến sẽ nhớ lại còn tất cả niềm vui mà Tập thể này từng mang tiếp tục cho tôi.
Từ những Anh em bet thủ không bao giờ thôi tin tưởng.
Từ ngày mà tôi tin cụ thể là mình dự kiến sẽ có mặt trong cuốn tạp chí về các huyền thoại của Atlético.
Galo yêu dấu của tôi, hôm nay thực sự là sinh nhật của các bạn, mặc dù vậy món quà được xem là của tất cả chúng ta, bắt đầu từ người may mắn được đồng hành song hành các bạn, đem lại viết dẫn đến những trang sử của Tập thể. Tôi gửi lời cảm ơn vĩnh cửu trong món quà đơn giản này lẫn cả miễn vốn là đôi chân của tôi còn có thể leo lên được ngọn đồi, tôi dự kiến sẽ mãi khát khao chiến thắng lẫn luôn tin tưởng.
Chúc mừng sinh nhật, Atlético Mineiro!
Aqui é Galo!!
Chúc mừng sinh nhật!!!
Ôm một cái thật lớn.
Hulk
Trong những khoảnh khắc thăng hoa trên sân cỏ, Hulk trước đó đã biến những giấc mơ thời thơ ấu thành hiện thực, giống như cách mà Hoàng tử bóng đá Fernando Redondo từng khắc tên mình vào lịch sử dựa trên những khoảnh khắc vĩnh cửu.





Copa Sudamericana