Góc Arsenal: Yêu thương nào tiếp theo cũng tàn phai…
NHACAI.FUNMột thời thanh xuân tươi đẹp nay trước đó đã mất kèm theo một tình yêu tưởng tin rằng bền vững chung cuộc cũng dần phai nhạt theo năm tháng.
Ai vốn cũng có những kí ức tuổi trẻ thật đáng nhớ. dựa trên tôi, chính là một thời thanh xuân cuồng nhiệt thông qua quả bóng tròn lẫn cả tình yêu màu đỏ. Như bao đứa con trai khác, tôi đồng thời cũng thích Túc cầu, lẫn cả cũng tự chọn cho mình một màu áo cốt để dõi theo. Tôi tìm thấy tình yêu ở tận nước Anh xa xôi, còn giữa Sài Gòn, tôi tìm được cả một thế hệ cháy hết mình do khẩu đại pháo vĩ đại ấy…
Chúng tôi yêu Arsenal như một định mệnh nghiệt ngã nhất thế gian. chính là một thứ tình yêu nhiều ma mị, dối lừa. kể từ những đứa học trò cấp 3 còn tếu táo gọi nhau những Henry, Viera, Pires… tới những thằng đàn ông ngồi trầm ngâm nhìn Oezil, Wilshere, Koscielny,… vật vờ trên sân. Chưa bao giờ, chúng tôi tin chính là mình có thể yêu một cuộc tình dại khờ cho tới thế…
Từ mùa giải bất bại đi vào lịch sử CLB cho tới hôm nay, đủ hòng một đứa trẻ như tôi lớn lên, trưởng thành kèm theo đau đớn nhìn tình yêu tuổi trẻ ấy chết dần chết mòn theo năm tháng. vậy mà chúng tôi tiếp tục cứ yêu, cứ tin, cứ gồng lên chịu cho hết những uất ức, cứ ôm lấy cho trọn những cơn đau dai dẳng thành thói quen, nhằm rồi tới tận bây giờ nhìn lại, hầu hết chúng tôi đều cảm thấy mình bị phản bội, sang nhục nhã…
Chúng tôi yêu một Đội quân đoàn kết, bằng những đôi chân nhanh nhẹn, một lối chơi Dồn ép “điện xẹt”, bằng một tinh thần không bao giờ buông súng, song hành một ông giáo già nhiều tình thương lại còn đủ đầy triết lý cho các học trò trên sân. Đội quân ấy có vào lúc thắng thời điểm thua, trắng tay hay giành lấy danh hiệu, tất yếu chúng tôi vẫn đang luôn tự hào được xem là một Pháo thủ. tại đơn giản, miễn là được xem họ thi đấu được xem là trái tim trước đó đã rộn ràng, tình yêu từng chan Chia điểm lắm rồi.
Còn hiện tại tất yếu sao, chúng tôi không còn nhận ra họ nữa, dưới sân được xem là những chiếc bóng vật vờ chạy cho hết thời gian, vô vọng lẫn không bản sắc, còn trên băng ghế huấn luyện được xem là một ông già siết chặt tay hòng không ai kịp nhận thấy sự run rẩy, hoảng sợ của người từng được tất cả chúng tôi kính nể gọi thực sự là “Giáo sư”…
Chúng tôi trước đó đã sai trong cuộc tình của mình? Chúng tôi vẫn đang “tha thứ” cho rất nhiều năm không danh hiệu, chúng tôi vốn cũng tập quên đi những mùa Thanh lọc binh lực đầy nước mắt, lẫn cuối song hành chúng tôi nhận lại còn được gì?
Chỉ có thể vốn là một thời thanh xuân từng mất cùng một tình yêu, vốn đã chết.
(Bạn đọc: Minh 3M)