"Scouse Not English": Giải mã lý tại Bet thủ Liverpool không cổ vũ tuyển Anh
Sân chơi NHACAI.FUNViệc không có Chiến binh Liverpool nào góp mặt trong đợt triệu tập tuyển Anh gần đây phản ánh mối quan hệ phức tạp giữa thành phố cảng lẫn phần còn lại còn của nước Anh. cùng khẩu hiệu "Scouse Not English", nhiều người dân Liverpool coi chính là bản sắc vượt trội là Môn thể thao vua.
Một trong những điểm đáng chú ý trong đợt triệu tập đội tuyển Anh gần đây của Thuyền trưởng Thomas Tuchel vốn là sự vắng mặt hoàn toàn của các cầu thủ Liverpool. Đây vốn là lần khởi điểm sau 4 năm không có một Chiến binh nào bắt đầu từ Anfield được gọi lên tuyển. Đáng ngạc nhiên là, tại thành phố Liverpool, rất ít Fan túc cầu phàn nàn về điều này.
Phản ứng đó vốn là biểu hiện rõ nét cho một mối quan hệ phức tạp, thậm chí vốn là Chạm trán, giữa thành phố cảng lẫn phần còn một lần nữa của nước Anh, được gói gọn trong khẩu hiệu nổi tiếng: "Scouse Not English" (Người Scouse, không phải người Anh).
Đây không đơn thuần chính là sự kình địch trong Kèo Bóng. Nó chính là một bản sắc được hun đúc kể từ lịch sử, chính trị kèm theo những bi kịch sâu sắc.
Nguồn gốc của sự khác biệt: Một thành phố bị bỏ rơi
Để hiểu được tình cảm này, chúng ta phải quay trong khi đó lịch sử. Vị trí địa lý của Liverpool, một thành phố cảng gần cùng Ireland, trước đó đã biến nó thành trung tâm của dân nhập cư, đặc biệt vốn là người Ireland trong nạn đói khoai tây thế kỷ 19. Điều này vốn đã tạo ra một bản sắc văn hóa riêng biệt, có phần tách rời khỏi "chất Anh" truyền thống.
Tuy nhiên, sự xa cách thật lòng bắt đầu vào thập niên 1980, một giai đoạn then chốt vốn đã định hình do đó tâm lý "chống tiếp tục cả thế giới" của người dân Liverpool. Dưới thời Thủ tướng Margaret Thatcher, thành phố phải đối mặt bằng một cuộc suy thoái kinh tế tàn khốc. Các ngành công nghiệp truyền thống sụp đổ, tỷ lệ thất nghiệp tăng vọt, lẫn cả người dân có cảm giác tin rằng họ bị chính quyền bỏ rơi cùng với trừng phạt.
"Trong những năm 1980, giọng của chúng tôi bị xem như một tội ác, với có một cảm giác mạnh mẽ chuyện là Liverpool thực sự là một thành phố nổi loạn," Tony Evans, một nhà báo sinh ra tại Liverpool, chia sẻ.
Giai đoạn này còn bị bao trùm bởi chính hai thảm kịch bóng đá kinh hoàng: Heysel (1985) cùng với Hillsborough (1989). Đặc biệt, thảm kịch Hillsborough, nơi 97 Dân chơi kèo Liverpool thiệt mạng. lẫn cả sau chính là một chiến dịch bôi nhọ với che đậy sự thật kéo dài hàng thập kỷ của cảnh sát kèm theo chính quyền, khắc sâu vào tâm trí người Scouse một vết thương không thể lành. Nó củng cố niềm tin là họ không chỉ bị bỏ rơi, mà còn bị chính phủ đối xử một cách bất công.
Ngọn lửa được thổi bùng trở lại còn trong thời hiện đại
Trong những năm 1990 cùng đầu 2000, cảm giác chống đối này có phần lắng dịu. Simon Hughes, một nhà báo khác của The Athletic, nhớ lại: "Giải thế giới 1990 vốn là cánh cửa đưa tôi sang với Môn thể thao vua. ngay khi tuyển Anh thi đấu, các quán rượu ở Liverpool tiếp tục đông nghịt người xem lẫn cổ vũ."
Tuy nhiên, trong khoảng 10-15 năm trở lại còn đây, ngọn lửa "Scouse Not English" từng bùng lên mạnh mẽ trở lại. Sự trở một lần nữa của chính phủ đảng Bảo thủ, kết hợp cùng với các chính sách thắt lưng buộc bụng, vốn đã khơi một lần nữa những ký ức đau thương của thập niên 80. Liverpool, một thành trì của Công đảng, một lần nữa cảm thấy mình đứng về phía đối lập bằng phần lớn nước Anh.
Sự kiện Báo cáo độc lập về Hillsborough được công bố vào năm 2012, vạch trần toàn bộ sự thật về một cuộc che đậy có hệ thống, trở thành giọt nước tràn ly. Nó xác nhận điều mà mọi người dân Liverpool trước đó đã biết kể từ lâu: họ vốn là nạn nhân của một sự bất công khủng khiếp bắt đầu từ chính quyền. Điều này vốn đã tiếp bồi thêm sức mạnh cho thế hệ trẻ đặt câu hỏi về vị trí của mình trong Vương quốc Anh.
Việc la ó quốc ca Anh tại các trận chung kết cúp của Liverpool cũng chính trở thành một hình thức phản kháng chính trị rõ ràng hơn, đặc biệt thực sự là trong thời đại mạng xã hội.
Góc nhìn cá nhân: "Chúng tôi không cảm thấy mình chính là người Anh"
Cảm giác bị tách biệt này còn tới từ những trải nghiệm cá nhân. Simon Hughes kể: "Khi lớn lên, mỗi hễ tôi ra khỏi thành phố, người ta thường xuyên làm cho tôi hiểu rất rõ tin rằng họ biết tôi tới từ đâu, kèm theo đó thường xuyên là một ấn tượng tiêu cực. Điều đó làm cho tôi cảm thấy bị mất kết nối."
Chính do mang cảm giác bị cả nước Anh quay lưng, nhiều Dân chơi Liverpool thậm chí thấy vui vào lúc tuyển Anh Trắng tay. Hughes thẳng thắn: “Tôi chẳng hứng thú ra quán rượu ở Liverpool hòng xem Anh thi đấu. lẫn tôi đồng thời cũng khá thích hễ họ thua, do biết nhiều người ghét Liverpool dự kiến sẽ khó chịu, điều đó thật thú vị.”
Mối quan hệ phức tạp
Cần phải tạo rõ rằng, không phải tất cả mọi người ở Liverpool đều có chung suy nghĩ này. vẫn cứ có rất nhiều người cảm thấy mình thực sự là người Anh lẫn cả cuồng nhiệt cổ vũ cho đội tuyển Tam Sư.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận là sự tồn tại của một bộ phận đông đảo lẫn có tiếng nói, những người xem "Scouse Not English" được xem là một phần bản sắc không thể tách rời.
Đối bằng họ, đó không phải chính là sự thù ghét Kèo Bóng đơn thuần. cụ thể là một tuyên ngôn chính trị, một lời khẳng định về sự tự tôn của một thành phố vốn đã phải trải qua quá nhiều đau thương, bất công cùng luôn cảm thấy phải tự đứng lên chiến đấu cho sự tồn tại của riêng mình, tách biệt khỏi phần còn một lần nữa của một quốc gia mà họ cảm thấy trước đó đã quay lưng đôi bằng chính họ.



